Top 3 truyện ngôn tình ngược tâm lấy đi nhiều nước mắt độc giả nhất

Một cái kết viên mãn cho nhân vật chính, giống như một cốc trà sữa ngọt ngào khiến độc giả thích thú và vui vẻ. Còn một kết thúc buồn, không trọn vẹn cho tất cả, lại là chén rượu cay nồng khiến người ta chếnh choáng say, mắt cơ hồ đẫm lệ và lòng ám ảnh mãi không thôi. Chính vì lẽ đó, những tiểu thuyết ngôn tình ngược tâm với kết thúc bi thương, những cuộc tình dang dở, chia lìa,…luôn chiếm một vị trí không thể thay đổi trong lòng độc giả.

Sau đây là Top 3 truyen ngon tinh ngược tâm, được đánh giá là lấy đi nhiều nước mắt độc giả nhất:

1. Xin Lỗi, Em Chỉ Là Con Đĩ (Tào Đình)

Xin Lỗi, Em Chỉ Là Con Đĩ khiến người ta thương cảm trước vẻ đẹp và nỗi đau đớn mà Hạ Âu phải chịu đựng.

Nếu chỉ nghe thoáng qua cái tên, có lẽ tiểu thuyết Xin Lỗi, Em Chỉ Là Con Đĩ sẽ khiến độc giả liên tưởng tới những tác phẩm tràn ngập cảnh nóng một cách thô kệch. Nhưng chỉ cần đọc qua vài trang, chúng ta sẽ biết rằng, tác phẩm này không hề vẩn đục như chính con người Hạ Âu, mà nó đau đớn và buồn thương như chính hai tiếng xin lỗi mà phút cuối cô dành cho người mình yêu thương.

Tiểu thuyết này được kể dưới góc nhìn của Hà Niệm Bân – người đàn ông bao nuôi Hạ Âu suốt 2 năm và là người Hạ Âu yêu suốt một đời, cho đến khi cô ấy chết đi. Họ gặp nhau lần đầu năm cô 16 ở một quán bar bằng một câu nói: “Thưa ông, em có thể ngủ với ông không?” và vô tình gặp lại nhau sau 2 năm vào một ngày nắng hạ. Khi ấy, Hà Niệm Bân quyết định sẽ bao nuôi cô hoàn toàn.

Mặc dù mang tiếng là “đĩ” nhưng trong 2 năm chung sống cùng nhau, Hạ Âu đã yêu Hà Niệm Bân bằng một tình yêu thuần khiết và trong sáng nhất. Như chính con người của cô, đẹp đẽ và thanh thuần như một đóa hoa buổi sớm. Hà Niệm Bân cũng thực sự động lòng và yêu thương cô, hắn từng muốn cưới cô làm vợ. Từng hạnh phúc vô cùng khi biết mình sắp được làm cha. Nhưng có lẽ, hắn chưa từng hiểu hết về cô. Hiểu về những đớn đau dày vò và số phận trớ trêu của cô.

Cho nên, hắn đã nhẫn tâm vứt bỏ cô và cái thai trong bụng, vì những chấp niệm về việc cô là “đĩ”, đã từng quằn quại ở dưới bao người đàn ông. Để rồi khi cô rời bỏ nhân thế trong cô độc, khi hắn tìm ra sự thật về tình yêu lớn lao và sự hi sinh mà cả đời cô dành cho hắn, thì Hà Niệm Bân đã mất cô mãi mãi. Hắn đã chẳng còn lại thứ gì, ngoài tình yêu cô gửi lại nơi đứa con của hai người.

Trái tim hắn đã nằm xuống ở nơi cô yên nghỉ. Trong mắt hắn, tất cả chỉ còn lại hình ảnh Hạ Âu mỉm cười đứng đó, xinh đẹp như một đóa bồ công anh thanh nhã đang tan ra trong gió năm nào mà hắn vô cùng thương yêu.

Tình yêu có thể chữa lành mọi vết thương. Nhưng cũng có thể khiến người ta day dứt và ân hận cả một đời. Hạ Âu chết đi, nhưng tình yêu của cô thì mãi ám ảnh Hà Niệm Bân một đời. Tình yêu và số phận của họ khiến chúng ta đau lòng khôn nguôi. Cứ mãi ám ảnh về câu nói: “Nếu em là một cô gái trinh, tôi sẽ cưới em làm vợ. Nhưng xin lỗi, em chỉ là một con đĩ.”

Độc giả có thể tìm đọc tiểu thuyết ngược tâm này tại đây: https://thegioitruyen.com/xin-loi-em-chi-la-con-di.3698/

2. Từng Có Một Người, Yêu Tôi Như Sinh Mệnh (Thư Nghi)

Từng Có Người Yêu Tôi Như Sinh Mệnh là tiểu thuyết khiến độc giả ám ảnh khôn nguôi vì tình yêu bi thương mà Tôn Gia Ngộ dành cho Triệu Mai.

“Mai Mai, em hãy quên hết tất cả tiếp tục đuổi theo ước mơ của em. Hãy tiến về phía trước rồi sẽ có người yêu em hơn anh.”

Đọc những dòng chữ này, ắt hẳn chúng ta sẽ đau lòng không thôi. Đau lòng như chính tình yêu mà Tôn Gia Ngộ dành cho Triệu Mai. Họ vốn dĩ không nên quen biết nhau. Khi anh là playboy chính hiệu trong thế giới ngầm, chưa từng từ một thủ đoạn nào để đạt được mục đích, còn cô chỉ là một cô du học sinh bình thường và có phần ngây ngô.

Nhưng đứng trước một Triệu Mai đơn thuần và trong sáng như bạch ngọc, trái tim chai sạn của Tôn Gia Ngộ như mềm ra, cuộc đời tăm tối của anh được ánh nắng ban mai chiếu rọi. Triệu Mai là điều quý giá nhất mà Tôn Gia Ngộ phải bảo vệ, dù có đánh đổi bằng sinh mạng.

Khi sự sống và cái chết cận kề, anh luôn dùng tất cả mọi thứ mình có để Triệu Mai được sống. Giữa sự truy sát của kẻ thù và cảnh sát anh lại đem tính mạng của mình ra đặt cược cho sự an toàn của cô. Anh có thể chết nhưng cô thì nhất định phải sống. Tình yêu của anh sâu bao nhiêu mới có thể vì cô mà hủy diệt bản thân đến thế.

Để những năm tháng đau đớn nhất lại chỉ có thể gọi thầm tên cô trong nỗi nhớ, ngắm nhìn bức ảnh cũ kẹp trong quyển kinh thánh sờn góc và dòng chữ như khắc vào tim người đọc :” Cô bé của tôi, chúc em một đời bình an vui vẻ.”

Khi anh chết đi, mang theo tình yêu và con tim của Triệu Mai xuống hoàng tuyền. Chỉ để lại trong lòng cô một nỗi day dứt và bi thương. Cô ân hận vì chưa từng bày tỏ cho anh biết, cô yêu anh đến nhường nào. Cô hối hận vì nghĩ rằng, cả hai vẫn còn nhiều thời gian để bên nhau. Triệu Mai cứ lặng lẽ sống với một tình yêu âm ỉ dành cho Tôn Gia Ngộ tới cuối đời như thế, cô không thể chứa thêm hình bóng của bất kỳ người đàn ông nào.

“Tôi chỉ hận bản thân, tại sao từ đầu đến cuối tôi không nói cho anh ấy hay, tôi yêu anh biết nhường nào. Số mệnh đã cho tôi vô số cơ hội nhưng lần nào tôi cũng buông tay để nó trôi đi, bởi vì tôi nghĩ sau này vẫn còn nhiều thời gian.

Nhưng tôi không ngờ sẽ có một ngày tôi tình nguyện bỏ ra bất cứ giá nào, chỉ một mục đích muốn quay về thời khắc chia ly này. Có điều thời gian trôi qua sẽ không bao giờ có thể trở lại…không bao giờ có thể quay đầu.”

Từng câu chữ như cứa vào tim độc giả, khiến nước mắt vô thức rơi không ngừng khi chứng kiến tình yêu đẹp đẽ và tuyệt vọng mà họ dành cho nhau cả một đời một kiếp. Nếu có thể, chỉ mong rằng Tôn Gia Ngộ có thể sống, chí ít là tới lúc anh biết rằng, Mai Mai của anh, yêu anh đến vô cùng…

Để cảm nhận trọn vẹn tình yêu ấy, độc giả có thể tìm đọc ở đây: https://thegioitruyen.com/tung-co-mot-nguoi-yeu-toi-nhu-sinh-menh.1975/

3. Phế Hậu Tướng Quân (Nhất Độ Quân Hoa)

Phế Hậu Tướng Quân là câu chuyện được viết nên bằng máu và nước mắt của một tình yêu đau đớn không cùng của Tả Thương Lăng.

Nhất Độ Quân Hoa luôn biết cách lấy nước mắt độc giả bằng lời văn nhẹ nhàng như nước mà bi thương vô cùng. Phế Hậu Tướng Quân cũng thế, một câu chuyện ngược tâm tàn bạo, một câu chuyện tình buồn khiến độc giả rơi nước mắt không ngừng từ đầu đến cuối. Dù chỉ vỏn vẹn 13 chương nhưng sức ám ảnh mà truyện mang lại thì không thể diễn tả bằng lời.

Tả Thương Lăng là một cô nhi, được hoàng tử Mộ Dung Viêm nhặt về nuôi dưỡng trong một lần xông pha nơi chiến trường. Hắn huấn luyện nàng thành một tướng quân mạnh mẽ nơi sa trường, mạnh mẽ mà độc lập trở thành cánh tay phải đắc lực cho hắn trong giấc mộng đế vương.

Vì hắn, nàng chưa từng tiếc nuối điều gì. Nàng yêu hắn bằng một tình yêu si mê, khờ dại và đầy tôn thờ. Hắn giống như tín ngưỡng của nàng. Nàng vì hắn mà làm biết bao chuyện để hắn đường đường chính chính bước lên ngôi cao. Hắn bẻ gãy cách tay dùng tiễn giết bao quân địch nơi biên ải, làm nàng trở thành người vô dụng, nàng cũng chưa từng oán trách. Nàng được phong hậu, rồi phế hậu. Nàng cũng chưa từng hỏi hắn lý do. Nàng ngờ nghệch tin rằng, nàng có một vị trí trong tim hắn, dù nhỏ nhoi thôi.

Nhưng với hắn, bậc đế vương vô tình và tàn bạo, thì nàng và tình yêu của nàng chỉ là trò cười mà thôi. Hắn xem nàng như công cụ để hắn giành lấy quyền lực và thỏa mãn ham muốn nhục thể. Hắn lấy việc dày vò nàng làm vui. Hắn chưa từng thương xót nàng. Đời này của hắn, hắn chỉ yêu duy nhất thanh mai trúc mã, yêu hoàng hậu của hắn là Khương Bích Lan mà thôi. Hắn chấp mê bất ngộ theo đuổi niềm tin mù quáng của hắn mà mặc kệ tình yêu của nàng.

Vì người hắn yêu, hắn đẩy nàng đi tìm cái chết. Vì đứa con trong bụng hoàng hậu của hắn, hắn bắt Tả Thương Lăng phải đánh đổi con mình. Độc giả chắc chắn sẽ đau xót và ám ảnh vô cùng khi chứng kiến cảnh tượng Khương Bích Lan nhét rắn vào miệng, vào cổ họng nàng. Còn hắn, chỉ dửng dưng đứng nhìn.

Cùng là nữ nhân, mà sao nàng khổ đến thế. Tả Thương Lăng hi sinh cả mạng sống, cả thời xuân sắc cho hắn. Ấy thế mà, hắn nhẫn tâm giết chết cả cốt nhục của hắn và nàng chỉ vì người hắn yêu. Nàng chưa từng được nâng niu, chưa từng được trân trọng. Hắn chỉ coi giày vò nàng dưới thân thể hắn là vui.

Có lẽ, cái chết chính là sự giải thoát tốt nhất cho Tả Thương Lăng. Thời khắc nàng uống ly rượu độc đó, nàng thấy thật nhẹ nhàng, vì nàng biết, đời này chẳng còn gì lưu luyến. Thần gọi tên người suốt, thần vẫn hi vọng mong manh chủ thượng yêu thần, dù chỉ một chút thôi, chủ thượng sẽ phái người đến cứu thần, như vậy có lẽ nó sẽ không chết.”
“Nhưng thần cũng biết người sẽ không tới, bởi vì Khương Hoàng hậu quan trọng hơn thần, giang sơn Viêm triều quan trọng hơn thần, thể diện của người cũng quan trọng hơn thần. Tất cả… đều quan trọng hơn thần.”

Nhưng Mộ Dung Viêm nào biết rằng, khi nàng chết đi rồi, hắn sẽ đau đớn như thế. Hắn đâu biết rằng, hóa ra hắn yêu nàng như thế. Chỉ vì hắn qua ngu si, quá cố chấp mà đã đánh mất nàng. Để giờ đây, chỉ còn tràn ngập ân hận và bi thương khi hắn ôm lấy mộ nàng mà khóc nấc như một đứa trẻ.

Nàng vì hắn mà uống cạn ly rượu độc, hắn vì nàng cả đời thủ tiết…

Một chuyện tình buồn bã và đau đớn đến nỗi, độc giả sẽ cảm thấy trái tim bị bóp nghẹt theo từng diễn biến tâm lý của nhân vật. Hy vọng rằng, ở cuộc đời sau, Tả Thương Lăng sẽ được vui vẻ mà bình bình an an, thanh thanh lặng lặng sống trọn vẹn một kiếp bên người thương yêu, ở nơi không có đau thương và mất mát. Nàng hãy quên hết mọi khổ ải ở kiếp này đi.

Chuyện tình bi thương ấy, được chuyển tải trọn vẹn ở đây: https://thegioitruyen.com/phe-hau-tuong-quan.3704/

Reiview bởi Mei.